Nhân dịp đầu xuân Giáp Ngọ 2014, và kỷ niệm ngày Quốc tế phụ nữ 8-3, theo nguyện vọng của cán bộ, công chức Viện kiểm sát nhân dân tỉnh, tập thể lãnh đạo Viện đã phối hợp với Ban chấp hành Công đoàn cơ sở tổ chức đoàn viếng mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp và tham quan một số di tích lịch sử Miền Trung.
Đoàn cán bộ Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Lạng Sơn do đồng chí Mã Văn Giang – Phó Viện trưởng dẫn đầu viếng mộ Đại tướng
Sau một ngày xuất phát từ thành phố Lạng Sơn – nơi địa đầu biên cương của Tổ quốc, 9 giờ sáng đoàn chúng tôi có mặt ở Vũng Chùa - Đảo Yến nơi quê hương đã đón người con ưu tú của đất Quảng Bình về yên giấc ngàn thu trong lòng đất Mẹ, cảnh vật nơi đây thật yên bình, sóng biển rì rào, cây cối xanh tươi, trời mây yên ả. Hòa vào dòng người trên khắp mọi miền đất nước, đoàn cán bộ Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Lạng Sơn do đồng chí Mã Văn Giang – Phó Viện trưởng dẫn đầu nghiêm trang, thứ tự, không phân biệt già trẻ, trai gái, giai cấp nhưng cùng chung một nỗi đau, một niềm thành kính vô hạn. Thắp nén hương thơm, kính cẩn cúi đầu mặc niệm trước anh linh Đại tướng, chúng tôi không nén được xúc động, ai cũng muốn được lưu lại lâu hơn, để bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn, lòng thành kính đối với bậc vĩ nhân mà tên tuổi của Người sáng mãi cùng lịch sử dân tộc Việt Nam, trong sự kính yêu vô hạn của người dân Việt Nam, trong sự ngưỡng mộ và tưởng nhớ của loài người yêu chuộng hòa bình khắp năm châu, bốn biển.

Đoàn người bất tận trang nghiêm, thứ tự viếng mộ Đại tướng
Chụp ảnh lưu niệm trước tháp chuông trong khuôn viên khu mộ Đại tướng
Tạm biệt Vũng Chùa, Đảo Yến đoàn chúng tôi lên đường về làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình nơi Đại tướng đã sinh và lớn lên. Ngôi nhà cấp 4 với 3 gian truyền thống, nằm giữa tán cây xanh mát, qua bao nhiêu năm vẫn được chăm sóc, bảo tồn gần như nguyên vẹn. Tại đây, chúng tôi hiểu rõ hơn về thời thơ ấu của Đại tướng qua lời kể của ông Võ Đại Hàm – là người cháu, hơn 30 năm qua trực tiếp trông coi, gìn giữ và đón tiếp những đoàn khách trong nước, quốc tế đến thăm ngôi nhà. Ông Hàm kể, Đại tướng sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà này, Người tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, năm 1947 ngôi nhà bị giặc Pháp đốt, năm 1977, Đại tướng đã dựng lại ngôi nhà trên nền đất cũ. Nơi đây, vẫn lưu giữ một số hình ảnh về cuộc đời cống hiến cho cách mạng của Đại tướng. Một lần nữa chúng tôi được nghiêng mình, tỏ lòng thành kính đối với vị Đại tướng kính yêu, người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh và là một trong những thiên tài quân sự xuất sắc nhất thế kỷ 20 của thế giới.
Đ/c Mã Văn Giang – chụp anh lưu niệm với ông Võ Đại Hàm người trông nom ngôi nhà
Rời làng An Xá, đoàn chúng tôi tiếp tục hành trình đến thành cổ Quảng Trị nơi diễn ra trận chiến 81 ngày đêm giữa lực lượng của Quân đội Nhân dân Việt Nam với Quân lực Việt Nam Cộng hòa có sự yểm trợ tối đa hỏa lực của quân đội Mỹ. Tôi sinh ra trong chiến tranh, lớn lên khi đất nước đã được hòa bình, nên những cảm nhận về sự tàn khốc, sự mất mát và nỗi đau trong chiến tranh, với tôi, chủ yếu từ sách vở. Tôi không thể hình dung chính xác về cuộc chiến khốc liệt ở nơi đây, chỉ cảm nhận được rằng cuộc chiến đấu ấy đã vĩnh viễn mang theo rất nhiều những người con ưu tú ra đi chiến đấu cho sự thống nhất đất nước. Thắp nén hương thơm, kính cẩn nghiêng minh trước Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sỹ, tôi bâng khuâng câu hát của nhạc sỹ Tân Huyền “Cỏ non thành cổ, một màu xanh non tơ, Bình minh thành cổ cỏ mềm theo gió đưa.....”. Mỗi hàng cây, mỗi ngọn cỏ nơi đây đã dần xoá nhoà đi dấu vết thương đau của một thời quá khứ hào hùng, lòng tôi chợt đau quặn thắt khi cảm nhận được rằng: trong mỗi tấc đất, trong sự xanh tươi của cỏ cây, hoa lá nơi đây có máu, thịt các anh - những con người anh hùng đã để lại tuổi xuân nơi thành cổ. Máu xương của các anh đã hoà vào với đất, với cỏ cây và trở thành tượng đài bất tử trong lòng mỗi người dân đất Việt.
Ảnh lưu niệm trước thành cổ Quảng trị
Ảnh lưu niệm trước Đài tưởng niệm
Tạm biệt Thành Cổ - tượng đài bất tử được dựng lên bằng máu xương của hàng nghìn người lính trẻ nơi khắc ghi dấu ấn của dân tộc, sau một đêm nghỉ tại thị xã Đông Hà, đoàn chúng tôi tiếp tục hành trình đến Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn - là nơi an nghỉ đời đời của các chiến sĩ đã hy sinh trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh trong thời kì chống Mỹ cứu nước. Đứng ở nơi đây, tôi thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ bé trước những mất mát, những hi sinh, nhỏ bé trước cả một thế hệ anh hùng đã ra đi để bảo vệ cho nền độc lập. Dù rất mong muốn được thắp cho tất cả các anh hùng liệt sỹ những nén nhang thành kính nhưng thời gian đã định, chúng tôi cùng một tâm niệm nguyện cầu cho linh hồn các anh được siêu thoát.
Ảnh lưu niệm tại nghĩa trang Liệt sỹ Trường Sơn
Dâng hương tại Nhà tưởng niệm
Chụp ảnh lưu niệm tại khu mộ liệt sỹ Lạng Sơn
Lưu lại lâu hơn tại khu mộ liệt sỹ Lạng Sơn - nơi nằm lại của gần 200 người con ưu tú của xứ Lạng trong mỗi chúng tôi đều bồi hồi xúc động, cảm giác ấm cúng với những hồn chiến sĩ thiêng linh đã làm cho chúng tôi, dẫu là lần đầu tiên đến đây đều tràn ngập xúc cảm yêu thương, gần gũi đến lạ. Bây giờ và mãi mãi Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn luôn ấm ấp trong sự tôn vinh, tri ân của bao người về những người đã nằm xuống cho sự sống được tiếp nối. Khi đến với nơi yên nghỉ ngàn đời của hàng ngàn anh hùng liệt sỹ Trường Sơn, tôi càng cảm thấu được thế nào là ý chí quật cường, là cái chết oanh liệt và những chiến công bất tử!
Chụp ảnh lưu niệm trước Nhà bia tưởng niệm
Xúc động hơn khi chúng tôi đặt chân đến Ngã ba Đồng Lộc, nơi là dấu tích khó quên, là nhân chứng cho một thời kỳ lịch sử, nơi mà 10 nữ anh hùng liệt sỹ thanh niên xung phong đã ngã xuống, tên của các chị đã hóa thành tên chung: 10 Cô gái Ngã Ba Đồng Lộc, đại diện cho hàng trăm, hàng nghìn thanh niên xung phong từ mọi miền Tổ quốc đã hy sinh cho sự nghiệp giải phóng đất nước. Máu xương của các Chị đã thấm sâu vào đất mẹ, góp phần dựng lên biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam kiên cường, bất khuất, trung hậu, đảm đang. Các Chị thực sự là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ hôm nay và mãi mãi về sau noi theo, để luôn sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các Chị.
Xúc động, tự hào và không thể cầm được nước mắt khi tạm biệt Ngã ba Đồng Lộc, tạm biệt những đóa hoa bất tử, hình ảnh của các chị như vẫn còn đây, trẻ trung, tươi tắn nhưng hiên ngang khí phách bên dòng sông La huyền thoại.
Chụp ảnh lưu niệm trước đài tưởng niệm
Lắng mình trong những giờ phút linh thiêng khi cúi đầu tưởng nhớ đến sự hy sinh anh dũng của các thế hệ cha, anh cho độc lập tự do của dân tộc hôm nay, chúng tôi thầm hứa sẽ cố gắng phấn đấu luyện rèn sao cho xứng đáng với sự hy sinh đó. Là những cán bộ trong hệ thống cơ quan tư pháp, có nhiệm vụ góp phần bảo vệ pháp chế xã hội chủ nghĩa, qua chuyến đi này chúng tôi càng ý thức sâu sắc hơn về trách nhiệm của mình trước nhân dân, trước Đảng. Chúng tôi sẽ tiếp tục đoàn kết, phấn đấu, tích cực học tập, tu dưỡng, rèn luyện đạo đức cách mạng, nâng cao năng lực chuyên môn, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của nhiệm vụ để xứng đáng với sự hy sinh lớn lao của thế hệ cha anh và góp phần bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa./.
Bài: Kim Thoa; Ảnh: Xuân Hữu
